Sài Gòn hè

 

Sài Gòn đã vào hè với những mảng màu đỏ rực của bướm phượng trên các tán cây.

Phảng phất mưa rào vào những chiều tan ca giữa dòng người đi vội, em đứng lại giữa dòng xe thả hồn cho mưa mải miết tạt vào da mặt. Cơn mưa vội bỏng rát phút ban đầu bỗng chốc lát dịu đi trong một màu trắng xóa giữa con phố dài mất hút giữa làn mưa.

Và những trưa hè nắng rực những hàng cây, em bước dọc con đường rợp bóng cây để hít lấy mùi nắng oi nồng pha lẫn chút gắt của nhựa đường nóng rộp dưới chân đi, em vẫn gọi là mùi Sài Gòn hè xanh.

Nhớ lại những mùa hè năm xưa khi cặp sách quẳng sang một bên, tung tăng cùng mấy đứa bạn cùng lứa trẻ con chơi đuổi bắt giữa đồng cỏ xanh, dựng lều tạm, nấu ăn bằng đồ chơi nhựa và nhảy dây, bắt cóc, u, ken, tạt lon,… sao mà yêu quá hai tiếng gọi “trẻ thơ”.

Tuổi thơ em lớn lên ở một quận vùng ven của Sài Gòn ngày đó, tuổi thơ nghêu ngao những câu ca “Sài Gòn cô tiên năm 2000”, còn lắm những cánh đồng trơ chưa có nhà xây cất. Những ngày hè bọn trẻ gần nhà bày đủ kiểu trò chơi trẻ thơ có em cùng lao vào hò hét. Đó là những buổi chiều rượt đuổi ngoài đồng, hết đếm năm mười lại lấy cỏ lông gà chơi trò đánh giặc, và rồi hát ca ỏm tỏi đóng kịch công chúa và nhà vua, cũng cắt lá dừa làm cờ lọng che hai bên, bứt lá xoài gấp nếp đính chặt bằng tăm nhang làm mũ nhà vua xấp vòng tròn trên tóc, và quân hầu làm kiệu cồng kênh công chúa ngồi trên vai. Đêm đến trăng sáng lại rủ nhau tụm năm tụm ba đạp xe ra đường hái trộm, ghé thăm ngôi nhà thật to có dàn chanh dây thòng ra ngoài bờ tường bọc, thế rồi cứ để 3 đứa con trai cõng nhau đứng trên lưng rướn người hái mấy trái chanh căng tròn và chực ù té chạy khi nghe con chó trong nhà thấy động sửa vang.

Còn nữa những buổi chiều canh bóng nắng sắp tàn lại đem diều đi thả. Ngoài khoảnh đất rộng sau nhà toàn lũ trẻ từ các xóm vài chục đứa mũi thò lò tranh nhau giữ cuộn dây tròng diều và ồn ào la hét. Tị nạnh nhau là thế nhưng đến lúc gió thổi cánh diều no tròn bay cao lại chỉ cho nhau xem và cùng chạy kéo dây hòa những tiếng cười trong vắt. Tiếng cười ấy cứ vang suốt những năm tháng xa xăm và những cơn mơ về một thời đã khuất.

Dòng sông thời gian vẫn trôi, và tuổi thơ trôi cùng nó từ những khúc khuỷu hoang sơ nơi đầu nguồn bé bỏng.

Em cũng chẳng còn những buổi chiều thong dong đạp xe ra khoảng trời mênh mông sau sân bay Tân Sơn Nhất, tìm lại con đập đá nước trong lành và rừng cỏ may thấp thoáng gợn sóng giữa chiều hôm. Em nhớ đến quắt quay khúc nhạc dạo phim thầy trò Đường tăng liêu xiêu đi giữa trời du lãng, mỗi chiều hè ti vi vẫn chiếu cho bọn nhóc tì xem. Em nhớ đến là vô cùng vì biết chẳng còn bao giờ mình được quay về những mùa hè vừa êm đềm, mà rộn rã ấy. Như đã xa lắm rồi cái thuở đến trường, áo trắng học trò và khăn quàng mực tím. Xa lắm:

Những đêm hè
Khi ve ve
Đã ngủ
Tôi lắng nghe
Trên đường Trần Phú
Tiếng chổi tre
Xao xác
Hàng me
Tiếng chổi tre
Đêm hè
Quét rác.

Thời gian như lốc xoáy. Em chẳng còn nơi nao.

Hạnh, Quý ròm và Tiểu long cùng những câu chuyện hè của tuổi học sinh đã trôi xa về một miền cổ tích, có còn lại chăng chỉ là chút nuối tiếc, chút ngơ ngác của tuổi nhỏ ngọt ngào, chút bâng khuâng rạo rực của tuổi mới lớn hồn nhiên, và chút dịu nhẹ đam mê của những mùa hè rực lửa.

Em đi nhé, mùa hè!

Em ép vào lòng những dại khờ và khát vọng, em cất vào kỉ niệm những hình bóng yêu thương, và thả những bông cỏ may đi cùng cánh phượng hồng chấp chới, mang những ánh mắt, nụ cười tuổi nhỏ lắng chìm vào cơn mơ…..

Ngọc Vũ

3 Responses

  1. Thật hạnh phúc khi đã được có trong đời những niềm vui trong trẻo kia! Và những niềm vui mới vẫn đang đến…

    • Ngọc Vũ làm anh nhớ SG quá. Như vậy là nhà em ở khoảng Ngã Tư Bảy Hiền đi lên, cỡ Hóc Môn, Chùa Hoằng Pháp hay sao? Hình như ở trong Sài Gòn cây điệp (hoa vàng) nhiêu hơn cây phượng (hoa đỏ) thì phải?

  2. Hi anh Hoành,

    Dạ nhà em ở khu vùng ven, cũng cách xa trung tâm SG một khoảng cách như tính từ chùa Hoằng Pháp đến Nhà thờ Đức Bà vậy, nếu anh biết Công viên phần mềm Quang Trung ở q.Gò Vấp thì em ở gần đó ạ🙂.

    Em thấy ở SG cũng có nhiều cây điệp hoa vàng lắm, nhưng ấn tượng về nó trong lòng những học sinh (như em ngày xưa :P) không mạnh mẽ bằng hoa phượng đỏ, vì hoa phượng gần như là biểu tượng của mùa hè ở SG.
    Như em có giải thích về việc đưa hình ảnh nhạc phim thầy trò Đường tăng vào bài viết là vì hè nào tivi cũng chiếu đi chiếu lại phim Tây Du Kí cho trẻ nhỏ chúng em xem hết😀

    Những điều đó khắc sâu vào tâm trí em và các bạn SG về mùa hè tuổi thơ lắm …

    Anh và mọi người vui nhé!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: