Tiếng thở dài

 

Tiếng thở dài trút vào đêm thành một cơn gió nhẹ. Nó lang thang trên những miền đất trống. Nó lại len lỏi giữa muôn trùng rậm rạp, rối rắm của lá cành. Nó dội vào những bức tường câm nín, âm u rồi phả lại vào mặt người cho đi tiếng thở dài cái âm u ghê rợn, cái nín lặng đến choáng ngợp.

Đầu óc cô ta đang căng hay đang chùng cực độ? Nó như không biết suy nghĩ nữa. Nó giờ là chiếc máy chạy hết công suất đang “nằm mệt nghỉ”. Là sự quá tải đến trơ ra đấy, ì một cục, nặng như chì, và có thể vang, có thể nhức như tiếng búa người thợ bổ chan chát vào khối kim loại vừa được nguội.

Tiếng thở dài hình như không dài. Nó là tiếng thở ngắn được lấy thêm một chút hơi và thở ra bằng sự thả lỏng của một lồng ngực không còn muốn níu giữ và một đôi vai không còn muốn gánh gồng. Cơ thể trút ra chỉ bấy nhiêu đấy:…một tiếng thở dài! Nó đờ đẫn, nó mệt nhọc. Nó, là một sự nghỉ ngơi!

Tiếng thở dài không là gì cả! Nó không mang suy nghĩ, cũng chẳng mang tâm trạng. Nó là trống rỗng, là âm thanh của một trái tim và khối óc đã căng quá độ đến chùng ra, không muốn thu lại nữa. Tiếng thở dài là một sợi dây mềm có cảm tưởng như cứ kéo dài ra mãi. Sợi dây mềm và trơn mà tay chỉ muốn vuốt xuôi theo chiều hai đầu của nó, chẳng biết đâu là điểm dừng. Sợi dây nằm giữa hư không vô tận và yên tĩnh, dày đặc đêm đen.

Tiếng thở dài đưa cơn buồn ngủ đến. Mà dẫu sao, chẳng còn hơi sức nữa. Cứ thả mình xuống đấy, thật nhẹ, và ngủ ngay, ngủ chẳng còn biết gì. Tiếng thở dài không giải quyết được vấn đề nhưng nó là sự nghỉ ngơi. Cơ thể sẽ tự bơm căng trở lại sau giấc ngủ. Và khi ngày mới lên, lại đương đầu. Cuộc sống là một hành trình dài hối hả như vậy. Vẫn sẽ yêu cuộc sống. Vẫn sẽ mạnh mẽ vươn lên. Ô kìa, bình minh đang thức dậy!

Ngọc Nho

3 Responses

  1. Ý tưởng này của Ngọc Nho thật là interesting và creative!

  2. Hi Ngọc Nho,

    Chị đọc văn của Ngọc Nho nghe như không phải của cô bé 21 tuổi mà là chững chạc hơn những 10 năm.
    Con người đẹp là con người có tâm hồn đẹp, mà tâm hồn của Ngọc Nho thì…đẹp như những bài văn vậy🙂

    Đọc ”Tiếng thở dài” của Ngọc Nho mà mình nhớ bài hát ”Tiếng thạch sùng” của Minh Vy, tặng Nho và mọi người nghe nhé!
    “Đêm nghe tiếng mưa rơi
    Xạc xào tiếng lá đơn côi
    Buồn đếm giọt sầu rơi
    Chợt ai tắc lưỡi canh thâu ”
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=MgOQWcI0Wj

    Chúc mọi người cuối tuần yên bình!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: