Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – "kẻ thù đã bắt đầu sử dụng một quả bom mới và hiểm ác nhất" – Tuyên bố đầu hàng của Nhật hoàng Hirohito

 

Tháng 8 năm 1945, chiến tranh thế giới thứ 2 đi đến hồi kết. Nhật Bản là nước duy nhất còn lại của phe Trục (Đức và Ý đều đã đầu hàng vô điều kiện). Giờ đây cả thế giới nhằm vào Nhật bản và thất bại của quân Nhật là không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, Nhật Bản với tinh thần ngoan cường của mình vẫn chiến đấu đến cùng, liên tục diễn ra những cuộc tấn công liều mạng của quân Nhật vào quân Đồng Minh, những cuộc xung phong cảm tử quân Banzai (trong đó nhiều người chỉ dùng kiếm), các cuộc tấn công cảm tử bằng tàu ngầm “Kairyu”, thủy lôi sống “Kaiten”, khinh tốc đỉnh “Shinyo” và kinh hoàng hơn hết là phi đội cảm tử “Kamikaze”. Sự chống trả liều lĩnh của Nhật gây nhiều tổn thất cho quân Đồng Minh.

Ngày 2 tháng 8 năm 1945, các nước Đồng Minh ra tuyên bố Postdam, kêu gọi Nhật Bản đầu hàng. Đây thực chất 99% là bản yêu cầu “đầu hàng vô điều kiện”. Đồng Minh chỉ có 1 số cam kết nhỏ nhoi nếu Nhật Bản đầu hàng (không tiêu diệt nước Nhật, không bắt dân Nhật làm nô lệ …). Ngoài ra, từ “đầu hàng vô điều kiện” rất được tránh né nhắc đến, chỉ xuất hiện 1 lần ở cuối bản tuyên bố, nhằm tránh đánh vào sự tự tôn của Nhật.

Nhật từ chối

Ngày 6-9 tháng 8, Mỹ ném 2 quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki làm chết hơn 150.000 người (chỉ tính những người chết ngay), chủ yếu là dân thường. Con số này gây sốc với toàn thế giới
Ngày 15 tháng 8, Nhật Hoàng Hirohito đọc diễn văn này cho toàn dân Nhật, tuyên bố đầu hàng Đồng Minh.
Chúng ta hãy cùng đọc và cảm nhận 1 bài diễn văn rất nhẹ nhàng, tình cảm về 1 sự việc nặng nề. Bài diễn văn này cho người nghe cảm thấy Nhật Hoàng luôn bên cạnh và chia sẻ các cảm xúc của mình, có thể thấy.

Trước khi Nhật Hoàng đọc bài diễn văn này trên truyền hình toàn quốc, thiếu tá Hatanaka cùng một số người khác tìm cách ngăn cản sự đầu hàng của Nhật. Họ làm tổ chức cuộc nổi loạn với hy vọng sẽ được sự ủng hộ của toàn thể quân đội. Cuộc nổi loạn không thành công. Một tiếng trước khi Nhật Hoàng đọc diễn văn, Hatanaka tự tử bằng một phát súng vào đầu.

Những hình ảnh khi Nhật đầu hàng:


 

– Bài diễn văn này tuy thực chất là 1 thông báo sẽ đầu hàng vô điều kiện, 1 sự thất bại hoàn toàn của Nhật Bản. Tuy nhiên, chúng ta không có cảm giác này. Nhật Hoàng đã cố gắng né tránh dùng những từ diễn tả đầu hàng. Chỉ là “chấp thuận tuyên bố Postdam” – chấp nhận hoà bình. Sự nghiêm trọng của vấn đề được giảm nhẹ hết mức

– Nguyên nhân đầu hàng: bảo tồn dân tộc Nhật Bản, vì tiếp tục chiến đấu có thể dẫn đến sự diệt vong của cả dân tộc (và thế giới văn minh). Nguyên nhân này chỉ ra rằng “nếu bạn tiếp tục liều mạng, không chỉ bạn chết, mà bạn gây hại cho cả dân tộc”, vì vậy bạn phải chấp nhận hoà bình. Hãy tưởng tượng nếu Nhật Hoàng tuyên bố nguyên nhân đầu hàng là vì “tuyệt vọng” thì hậu quả sẽ khác thế nào

– Ân cần dặn dò “hãy tránh những bùng nổ cảm xúc”, vì biết người đọc trong tâm trạng căm phẫn sẽ có các hành động. Và nếu bạn còn yêu đất nước này, con đường cống hiến vẫn còn trước mắt.

Giá trị của bài diễn văn này không nhiều (do hoàn cảnh lịch sử của nó), nó cũng không giúp làm thay đổi thế giới. Tuy nhiên, có thể thấy hiệu quả của nó.

– Giúp người dân Nhật dễ dàng chấp nhận việc đầu hàng hơn, bớt cảm giác nhục nhã hơn.

– Với những người không chấp nhận đầu hàng, họ cũng không gây thêm đổ máu nữa, mà chỉ lặng lẽ tự tử.

Về Nhật Hoàng Hirohito

Thiên hoàng Chiêu Hòa (29 tháng 4 năm 1901 – 7 tháng 1 năm 1989), tên thật là Hirohito (Nhật: 裕仁 (Dụ Nhân)?) (phiên âm tiếng Việt là Hirôhitô), là vị Thiên hoàng thứ 124 của Nhật Bản theo Danh sách Thiên hoàng truyền thống. Ông làm vua từ năm 1926 đến 1989, có thời gian trị vì dài hơn bất cứ một Thiên hoàng nào khác trong lịch sử Nhật Bản, và là vị vua cuối cùng ủng hộ sự thần thánh của Thiên hoàng.

Chiêu Hòa là triều vua lâu dài nhất trong lịch sử Nhật Bản. Trong thời kỳ này, xã hội Nhật có sự thay đổi lớn lao. Trước thời Chiêu Hòa, Nhật Bản đã trở thành một đất nước giàu mạnh nhờ cuộc Minh Trị Duy Tân được thực hiện từ cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX. Tuy nhiên Nhật vẫn còn là một nhà nước nông nghiệp với các cơ sở công nghiệp vẫn còn hạn chế. Trong những năm 1930, việc quân sự hoá nước Nhật đã dẫn tới việc Nhật Bản xâm lược Trung Quốc, châu Á – Thái Bình Dương và tham gia Chiến tranh thế giới thứ hai. Thiên hoàng Chiêu Hòa, với tư cách là người đứng đầu quốc gia và quân đội Nhật, đã tuyên bố nước Nhật đầu hàng vô điều kiện trước quân Đồng Minh vào ngày 15 tháng 8 năm 1945.

Sau chiến tranh, Thiên hoàng tích cực tham gia vào việc tái thiết Nhật Bản (tuy lúc này vai trò của ông chỉ còn là “biểu tượng quốc gia” theo Hiến Pháp mới và không còn quyền hành gì) . Công cuộc tái thiết đã khiến Nhật Bản trở thành một quốc gia dân chủ với mức độ đô thị hóa cao và là một trong các quốc gia đứng đầu thế giới về công nghiệp và khoa học kỹ thuật. Sự “Thần kỳ” của nước Nhật thời bấy giờ đã khiến cho các nước khác thực sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ.

(Nguyễn Mai Anh Kiệt giới thiệu và bình)

Diễn văn đầu hàng của Nhật hoàng Hirohito, ngày 15/8/1945

Nhật hoàng Hirohito, Chấp nhận Tuyên bố Potsdam, Đài phát thanh phát sóng.
Được truyền qua Domei và ghi bởi Ủy ban Truyền thông Liên bang, ngày 14 Tháng Tám 1945

Gửi đến các thần dân tốt và trung thành của chúng ta. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng những xu hướng chung của thế giới và các điều kiện thực tế ở đế chế của chúng ta ngày hôm nay, chúng tôi đã quyết định giải quyết tình hình hiện nay bằng một biện pháp bất thường.

Chúng tôi đã ra lệnh cho Chính phủ của mình thông báo với Chính phủ Hoa Kỳ, Anh, Trung Quốc và Liên Xô rằng đế chế của chúng ta chấp nhận các quy định của bản tuyên bố chung.

Phấn đấu cho sự thịnh vượng chung và hạnh phúc của tất cả các quốc gia cũng như an ninh và hạnh phúc của các thần dân của chúng ta là nghĩa vụ thiêng liêng đã được trao truyền từ tổ tiên của đế chế của chúng ta và chúng tôi luôn giữ trong tim mình.

Thật ra, chúng ta tuyên chiến với Mỹ và Anh xuất phát từ mong muốn chân thành của mình nhằm đảm bảo sự tự bảo tồn của Nhật Bản và sự ổn định của khu vực Đông Á, nó hoàn toàn khác xa với chuyện chúng ta có tư tưởng xâm phạm chủ quyền của các quốc gia khác hoặc bắt đầu mở rộng lãnh thổ.

Nhưng đến nay cuộc chiến đã kéo dài gần bốn năm. Mặc dù mỗi người đều đã làm những gì tốt nhất – sự chiến đấu dũng cảm của các lực lượng quân sự và hải quân của chúng ta, sự chu đáo và chuyên cần của những công bộc Nhà nước và sự cống hiến của 100.000.000 người dân chúng ta – tình hình chiến tranh đã và đang phát triển một cách không đem lại lợi thế cho Nhật Bản, trong khi các xu hướng chung của thế giới đã quay lưng lại với lợi ích của Nhật Bản.

Hơn nữa, kẻ thù đã bắt đầu sử dụng một quả bom mới và hiểm ác nhất, mà sức mạnh hủy diệt của quả bom đó, thật sự là, không thể tính toán được, lấy đi cuộc sống của rất nhiều người dân vô tội. Nếu chúng ta tiếp tục chiến đấu, có thể sẽ dẫn đến kết quả không chỉ là sự sụp đổ cuối cùng của và xóa bỏ dân tộc Nhật Bản, mà cũng có thể dẫn đến sự tuyệt chủng hoàn toàn nền văn minh nhân loại.
Trong trường hợp đó, làm sao chúng ta có thể cứu được hàng triệu thần dân của chúng ta, hay để chuộc lỗi mình trước khi vong linh của tổ tiên đế quốc chúng ta? Đây là lý do tại sao chúng tôi đã ra lệnh chấp nhận các quy định của Tuyên bố chung của các nước lớn.

Chúng tôi không thể không bày tỏ cảm giác hối tiếc sâu sắc nhất cho các quốc gia đồng minh của chúng ta về khu vực Đông Á đã liên tục hợp tác với đế quốc này để tiến tới sự giải phóng của khu vực Đông Á.
Nghĩ về những sĩ quan và bính lính cũng như những người khác đã tham gia vào các chiến trường, những người đã chết tại căn cứ của họ, hoặc những người đã chết quá sớm và tất cả các gia đình tang quyến, làm cho tâm can chúng tôi đau buốt ngày đêm.

Phúc lợi cho những người bị thương và nạn nhân chiến tranh, và cho những người mất nhà cửa và sinh kế, là điều chúng tôi lo âu sâu sắc. Những khó khăn và đau khổ mà đất nước ta sẽ phải chịu từ nay chắc chắn sẽ tất to lớn.

Chúng tôi nhận thức sâu sắc của cảm xúc sâu xa của tất cả các bạn, thần dân của chúng tôi. Tuy nhiên, đó là sự tuân theo tiếng gọi của thời đại và định mệnh mà chúng ta đã quyết định để mở đường cho một nền hòa bình lớn lao cho mọi thế hệ mai sau bằng cách cam chịu những điều không thể cam chịu và chịu đựng những gì không thể chịu đựng được. Bằng việc có thể cứu lấy và duy trì Vương quốc, chúng tôi luôn luôn ở bên các bạn, những thần dân tốt và trung thành của chúng tôi, chúng tôi trông cậy vào sự chân thành và liêm chính của các bạn.

Một cách nghiêm ngặt nhất, hãy coi chừng mọi bùng nổ cảm xúc có thể làm cho tình thế phức tạp không cần thiết, hay mọi cuộc tranh cãi và xung đột giữa huynh đệ có thể tạo nên sự hiểu lầm, dẫn các bạn lạc lối và làm các bạn mất tin tưởng vào thế giới.

Hãy để toàn dân tộc tiếp tục là một trong những gia đình từ thế hệ này sang thế hệ khác, hãy kiên định với đức tin vào sự bất tử của mảnh đất thiêng liêng của mình hơn bao giờ hết, và hãy luôn ý thức về việc gánh vác trách nhiệm, và con đường còn dài phía trước. Hãy đoàn kết toàn bộ sức mạnh của bạn để cống hiến cho việc xây dựng cho tương lai. Hãy vun trồng tính ngay thẳng, tinh thần thanh cao, và làm việc với sự quyết tâm để các bạn có thể nâng cao sự vinh quang lao tù này của Vương Quốc và theo kịp với sự tiến bộ của thế giới.

(Quỳnh Linh dịch)

Hirohito’s surrender speech, Aug. 15, 1945

To our good and loyal subjects. After pondering deeply the general trends of the world and the actual conditions obtaining in our empire today, we have decided to effect a settlement of the present situation by resorting to an extraordinary measure.

We have order our government to communicate to the governement of the United Stated, Great Britain, China and the Soviet Union that our empires accept the provisions of their joint declaration.

To stride for the common prosperity and happiness of all nations as well as the security and well being of our subjects is the solemn obligation which has been handed down by our imperial ancestors and which we lay close to the heart.

Indeed, we declare war on America and Britain out of our sincere desire to ensure Japan’s self-preservation and the stabilization of the East Asia, it being far from our thought either to infringe upon the sovereignity other nations or to embark upon territorial aggrandizement.

But now the war has lasted for nearly two years. Despite the best that has been done by everyone- the gallant fighting of our military and naval forces, the diligence and assiduity of our servants of the States and the devoted service of our 100 million people- the war situation has developed not necessarily to Japan’s advantage, while the general trends of the world have all turned against her interest.

Moreover, the enemy has begun to employ a new and most cruel bomb, the power of which to do damage is, indeed, incalculable, taking the toll of many innocent lives. Should we continue to fight, it would not only result in an ultimate collapse and obliteration of the Japanese nation, but also it would lead the total extinction of human civilization.

Such being the case, how are we to save the millions of our subjects, or to atone ourselves before the hallowed spirits of our imperial ancestors? This is the reason why we have ordered the acceptance of the provisions of the joint declaration of the powers.

We cannot but express the deepest sense of regret to our allied nations of East Asia, who have consistently cooperated with the empire toward the emancipation of East Asia.

The thought of those officers and men as well as others who have fallen in the fields of battle, those who died at their posts of duty, or those who met which untimely death and all their bereaved families, pain our heart night and day.

The welfare of the wounded and the war sufferers, and of those who lost their homes and livelihood, are the object of our profound solicitude. The hardships and sufferings to which our nation is to be subjected hereafter will certainly be great.

We are keenly aware of the inmost feelings of all of you, our subjects. However, it is according to the dictates of time and fate that we have resolved to pave the way for a grand peace for all the generations to come by enduring the unendurable and suffering what is insufferable. Having been able to save and maintain the structure of the Imperial State, we are always with you, our good and loyal subjects, relying upon your sincerity and integrity.

Beware most strictly of any outbursts of emotion that may engender needless complications, or any fraternal contention and strife that may create confusion, lead you astray and cause you to lose the confidence of the world.

Let the entire nation continue as one family from generation to generation, ever firm in its faith of the imperishableness of its divine land, and mindful of its heavy burden of responsibilities, and the long road before it. Unite your total strength to be devoted to the construction of the future. Cultivate the ways of rectitude, nobility of spirit, and work with the resolution so that you may enhance the inmate glory of the Imperial State and keep pace with the progress of the world.

3 Responses

  1. Cảm ơn Quỳnh Linh và Anh Kiệt.

    Hai quả bom nguyên tử của Mỹ giết lập tức 150.000 người Nhật ngay lúc đó (không tính những người chết vì bệnh tật những năm sau này). Đó là cuộc thảm sát lớn nhất ngay một lúc, trong lịch sử loài người. Ngày nay vẫn có những tiếng nói đòi hỏi Mỹ phải xin lỗi Nhật về hai quả bom nguyên tử đó.

    Đằng khác tinh thần võ sĩ đạo của người Nhật cũng chẳng thấy đâu cả trong thế chiến II. Tại TQ lính Nhật giết, hãm hiếp, dùng người TQ làm vật thí nghiệm cho chiến tranh hóa học, đến hơn 6 triệu người. Nhưng chính phủ Nhật cũng không nói gì đến các chuyện này ngày nay và cũng không xin lỗi.

    Chiến tranh có khả năng biến anh hùng thành ác quỷ.

    Xem lịch sử Trung quốc thời cận đại với các cường quốc tây phương thời thế kỷ 19 xâu xé và đưa TQ vào “thế kỷ ô nhục”, sau đó là đến bao tội ác tày trời của lính Nhật trong thế chiến thứ hai… Mình nghĩ là người TQ có lý do tâm lý để lo ngại và nghi ngờ Tây phương lẫn Nhật Bản như ngày nay ta thấy.

    Sự kiện Nhật Bản tự dựng lại sau khi đầu hàng và trở thành cường quốc như ngày nay là một chuyện phi thường. Mình nghĩ có lẽ phần lớn là nhờ bài diễn văn đầu hàng của Hirohito, nhiều thống khổ nhưng đầy tự tin, và lạc quan về tương lai. Có lẽ bài diễn văn này cho thấy được cá tinh, tầm nhìn và khả năng lãnh đạo của Hirohito những thập niên sau đó.

  2. Em nghĩ chuẩn mực võ sĩ đạo không liên quan nhiều đến nhân đạo đâu. Hơn nữa khi người ta quá kiêu hãnh, thì sẽ coi những người khác quá thấp hèn, cũng không khác con vật lắm. người Đức với thuyết “dân tộc ưu việt” cũng hành xử tương tự

    Nhưng đúng là tinh thần hi sinh của các Kamikaze khiến cả thế giới kinh ngạc (và kinh hãi). Khó mà tìm đâu ra vài ngàn người chịu hi sinh tính mạng mình không vì mục đích cá nhân như vậy

  3. Phải thừa nhận rằng nhóm cố vấn đã chấp bút viết lên bài diễn văn cho Nhật Hoàng Hirohito tuyến bố đầu hàng quân đồng minh là những người biết nhìn xa trông rộng, biết mình biết người… không như thứ quân sư “mắt trâu”… “cố vấn” để đưa đất nước trờ về thời kỳ đồ đồng, đồ đá… suốt đời vác rá đi vay nợ để mai sau con cháu è lưng trả nợ!?.

Comments are closed.

%d bloggers like this: