Hello

(Nhật Ký đêm 14/8/2011)

Vì nhớ bát canh cần mà phải bay sang Mỹ
Bay bốn giờ chiều chủ nhật từ Tân Sơn Nhất. Quá cảnh khuya Taipei. Đến Seattle bảy giờ chiều chủ nhật. Nắng đang nhạt dần mệt mỏi
Hồn bay ngược, thời gian quay lại, chỉ ba tiếng đồng hồ ngày chủ nhật đã từ Việt Nam đến Mỹ. Mới hay trái đất chỉ là trái cam
Welcome to Seattle. Cả sân bay ríu rít hello. Hello hello…sóng hello sau đè sóng hello trước, tranh nhau bồng tình về home
Khác múi giờ tiệc đón bbq và rượu vang cất bằng hoan phối gái nho
Ăn uống sướng thế. Nhưng ngủ thì không thể. Chong chong ngồi ngắm trăng sao. Trăng Mỹ chín. Sao Mỹ non. Hay mắt tôi già?
Hello mắt, đồng hành cùng đêm trắng

Đêm trắng, nghĩa bóng trắng như tờ giấy. Thổi chữ vào giấy. Thổi chay
Không ra văn vần không ra văn xuôi. Chỉ thấy chữ múa chữ hát chữ hôn chữ làm tình chữ gục đầu chữ khóc
Hello những chữ là chữ. Đầy một hồn. Nghĩa đen là đầy một óc
Thế mà sáng hoe sáng hoe chỉ còn nhớ duy nhất một từ hello em
Tình đáp hello cùng một bình trà đặc như cao hổ cốt. Quà của Diêm Vương uống vào sống lại
Sống lại mà yêu. Quan trọng nhất đời này là yêu. Yêu em Yêu một dòng sông Yêu một vườn chiều Yêu một ban mai vừa kịp thức
Hello Yêu. Thân thể như mới. Bay bổng phơi chân phơi ngực. Chỉ mong tự vị đời sống giảng huy hoàng một chữ hello.

Hello ban mai
Sân nhà bên cô gái cặp chân dài nõn. Tay mở cửa xe. Miệng đáp hello. Vai trần đung đưa. Nắng tươi không thể non hơn thế
Cười theo bánh xe lăn. Hoa hai bên lối hello. Hoa giăng cửa sổ hello. Nhà nhà hello. Hoa lá hello. Gió tỏa ran hello bay đi muôn phương
Chào đôi bạn da mầu Việt
Nơi đây chỉ có người Mỹ trắng được gọi là trắng. Còn da đen da nâu da đỏ da vàng bó chung một bó da mầu
Hello ngũ hành da. Bảy sắc cầu vồng chủng tộc. Hello hello
Tôi da mầu tôi đến đây được đón hello được đáp hello và rồi đây tôi sẽ mang hello về lại quê mình. Văn hóa hello đáng nên du nhập
Hello

Thong thả đi trong hello. Một đôi trai gái đã cũ
Quá cũ trước một hello quá trẻ. Một ban mai quá trẻ. Một văn hóa quá trẻ
Hello không ngăn cách không gian thời gian tôn giáo sắc tộc không phân biệt trai gái lạ quen miễn là con người
Môi hello thắm như tuổi mười bảy. Hello mông trăng non. Hello vú xoài cát. Trao nhau hoa đón một ngày lành
Tay em ôm nhiều hoa nhiều hoa như thể em vừa đọc thơ trước biển sóng xô nhau đua chen chào tặng
Anh ôm em run rẩy đôi tay cũ. Chỉ xin em một đóa hoa môi. Em khóc. Chỉ có tiếng khóc hình như không hello. Em chỉ nên cười để cười tự bật khóc

Anh mượn gió làm thuyền đưa em đi. Gió thật khỏe nén tiếng cười đầy môi rồi phùng thổi tiếng cười bay xa lắm
Gió Seattle thơm như hoa nhài ngọt the như chanh giây
Em mở ngực. Anh gương buồm. Thuyền đi thong thà gió trôi
Trong gió nhiều chào hello hello quá
Bỗng nghe tiếng Hello đòi thuyền tình neo lại. Mời phơi mình không buông màn Tiên Dung trong nắng Seattle vang như rượu vang
Anh vuốt bùn cặp chân Tấm bao ngày mò cua bắt tép
Cặp chân sạch dần sạch sạch dần. Nắng vang say ướp đôi chân thành ngà ngọc. Thẳng tăm như người mẫu. Hello mẫu U70
Hello gió nắng thầm thì…

Thì thầm chuyện bốn mươi năm trước.
Hà Nội trong thảm bom B52. Giữa khốc liệt chiến tranh thơ em tiên đoán ngày hòa bình Phát và Giôn vật nhau xanh triền đê cỏ.
Còn anh độn được quẻ âm dương hai cõi ôm nhau tủi mừng.
Chuyện bây giờ:
Anh gọi hồn Giôn từ đường 9 trở về quê hương. Hồn về. Không cười không khóc. Chỉ gọi anh ơi và ôm nhau đầy ngực. Những giọt nước mắt không già. Giôn không già. Vẫn hai mươi tuổi. Tử trận lúc hai mươi tuổi.
Trời Seattle trong như nước mắt. Nắng Seattle lịm như rượu vang. Gió Seattle thơm như hồn hoa. Giôn bật nói. Chúng ta không bao giờ (never) hello chiến tranh. Never. Never…
Hai chục năm sau chiến tranh. Con trai tôi đến Mỹ. Học người thua trận. An ủi người thua trận.

Hello con gái
Bát canh cần lựa chọn chuyến du lịch Lăn Mê Li. Ngày xưa Lăn Mê Li lăn dọc Bắc Nam vừa lăn vừa vẽ. Con lăn băng ôtô. Từ Ohio bên đông sang Wasington bên tây. Qua 11 bang. Hello bang lúa hello bang ngô hello bang sa mạc hello bang mô tô hello những dòng sông chảy ngang chảy dọc thật dài và thật sâu thuyền gỗ thuyền sắt ngược xuôi hể hả
Suốt một tuần dong duổi trên đường. Nhà ô tô. Quần áo cowboy. Đối chứng cơm bụi. Đối chứng khách sạn. Đối chứng thanh bình. Gieo một rừng hello ngang đất nước.
Ông bố chồng bảo: Người Mỹ như ta mơ ước một chuyến du lịch cowboy thế này mà không thể.
Bát canh cần vừa từ Việt Nam sang, thưa với bố chồng, con là họa sĩ. Con muốn vẽ nước Mỹ của Nick chồng con chỉ bằng một chữ hello
Ông bố chồng người Mỹ hello ông bố đẻ Việt Nam. Bà mẹ chồng người Sing hello bà mẹ đẻ người Hà Nội. Tất cả lịm vào chiếc thùng gỗ sồi các cô gái chân trần đang giẫm nho thành rượu
Chẳng biết học chữ Việt từ khi nào mà chú rể hát: Hello ba, cả nhà ta cùng thương yêu nhau xa là nhớ gặp nhau là cười
Hello hôm nay, hello cả nhà ta gặp nhau, hello cả nhà ta cùng vui, trong ba chữ cả nhà ta có hai từ hạnh phúc

Hạnh phúc bọc trong một chữ Hello. Con trai gần hai chục năm ở Mỷ chỉ cốt học cho được chữ hello.Con gái vẽ chữ hello. Con rể hát chữ hello. Vợ ngọng líu tiếng Anh cũng Hello. Kit và Kat hello như hát. Con dâu hello cười. Người viết những dòng nhật ký này hello cùng tiếng nức nở trong lòng
Tiếng khóc sướng đến tột cùng của cái gọi là lý tưởng cái gọi là lẽ sống mưu cầu. Lý tưởng tượng hình chim bồ câu. Lẽ sống mưu cầu tượng hình câu hát Cả Nhà Ta Cùng Thương Yêu Nhau …
Nhân loại là cả nhà. Việt Nam là cả nhà. Mỹ là cả nhà. Nhà ta là cả nhà. Nhà người là cả nhà. Hello Cả Nhà Ta Cùng Thương Yêu Nhau Xa Là Nhớ Gặp Nhau Là Cười…
Hello hello hello

nguyennguyenbay.com giới thiệu

10 Responses

  1. Welcome to the USA, anh Bảy và chị Liên.

    Bức tranh chân dung lập thể chắc là Phương Ngọc vẽ anh. Rất hay Rất có characters.

  2. Một niềm hân hoan vui sướng ngập lòng. Một tâm thế tốt cho sự chào đón những điều mới lạ, cả thú vị phát hiện thêm trong những điều đã cũ. Chúc “buồm” anh đón được nhiều gió và thường xuyên căng như thế!

  3. Anh Bảy, chị Liên ơi,

    Hello ! Hello ! Nồng ấm chào mừng anh chị đã đến USA. Phượng rất thích nhật ký “Hello” của anh đấy. Mệt tất bật với bao thứ chuyện dồn dập thế mà khi đọc xong “Hello” của anh là Phượng thấy vui vẻ, yêu người, yêu đời, và hết mệt liền. 🙂🙂🙂 Cám ơn anh đã chia sẻ.

    Vậy là anh chị còn phải điều chỉnh jetlag nên không ngủ được. Có thể là khoảng 7-10 ngày thì sẽ ổn thôi anh chị ạ ! Anh chị hãy cứ ngủ nghĩ cho khỏe rồi mấy anh chị em mình sẽ thăm nhau sau anh chị nhé !

    Em thăm các cháu. Sức khỏe và An lạc anh chị nghe !🙂

  4. Anh trai ơi, tất cả những màu sắc rực rỡ hay xám xịt, những tiếng khóc tiếng cười , những chuyện vui – buồn, cũ – mới trong cuộc đời này – từ nước Việt xa xôi đến những bang của nước Mỹ… đều có thể ném vào hai câu thơ này như một cái “thùng không đáy”:
    “Chỉ thấy chữ múa chữ hát chữ hôn chữ làm tình chữ gục đầu chữ khóc…”
    “Người viết những dòng nhật ký này hello cùng tiếng nức nở trong lòng” (Một câu đầu bài và một câu cuối bài)
    Ôi, hình như em cũng đang làm thơ theo anh, cũng đang muốn hello với một giọt lệ cay trong đáy mắt…

  5. Bài viết này amazing quá a! Các anh chị trong Vườn Chuối chắc sẽ có một buổi họp mặt nồng ấm ở Mỹ🙂

    Khi nào có dịp, các anh chị cũng sắp xếp một buổi meeting khi về VN chơi với a, để mấy người nhỏ như em được gặp các tiền bối🙂

    Hello hello!!!

  6. Vupham
    Văn chương hello danh bất hư truyền là thầy Nguyễn Nguyên Bảy. Con đang ở UW xin được gặp thầy sớm. Cảm ơn thầy cho một tuyệt vời quà.

  7. Bài này của anh Bảy hello hoa cả mắt, ngọng cả môi, làm lùng bùng cái đầu kém cỏi văn chương của em. Nhưng em thấy yêu lắm là hình ảnh “bát canh cần”.

    Đầu ngày vội vàng, bập vào câu đầu tiên “Vì nhớ bát canh cần mà phải bay sang Mỹ” – choáng, không hiểu ý tứ tác giả ra sao cả. Đọc lại! 2 lần … 3 lần …chẳng lẽ tác giả ngụ ý ….thất vọng với quê nhà đến nỗi phải sang Mỹ để tìm lại được bát canh cần truyền thống (!!!??? :D)

    Gần cuối ngày làm việc, đọc lại, đến gần cuối bài mới hiểu “bát canh cần” là gì! Ôi, âu yếm và yêu thương thế!

    Chợt thấy yêu và nhớ papa của mình quá (dù mới gặp ông sáng ngày!).🙂

  8. @QuynhLinh: Không nhịn cười được khi đọc comment QL. Đôi khi chúng ta cũng bị …ngớ ngẩn về một điều rất dễ hiểu, nhỉ?
    Nhưng phải công nhận anh NNB dùng chữ “Bát canh cần” rất “đắt”.

  9. Tự nhiên, thoải mái, sôi nổi mà sâu sắc.
    Thông qua một tiếng hello mà thấy được và làm người khác thấy được một nền văn hóa.
    “Văn hóa hello đáng nên du nhập”.
    Đúng là nên. Nhưng tôi không biết làm thế nào…
    Tiếng chào hello của người Mỹ.
    Cái chào chấp tay của người Thái.
    Cách chào đứng nghiêm cúi đầu thấp của người Nhật, người Hàn.
    Tôi thấy một nền văn hóa lớn sau những điều nhỏ ấy…
    Hãy hello, hãy chấp tay, hãy cúi đầu, hãy mỉm cười, hãy bắt tay thân mật …với sự tỉnh thức nhận biết rõ ý nghĩa của điều nhỏ mình làm.

  10. @ Ngọc Vũ… Anh chị hẹn sẽ gặp em ở Việt Nam khi có dịp nhé !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: