Tập trung

Chào các bạn,

Trong phim Forrest Gump, do Tom Hank thủ diễn, có đoạn Forrest Gump nằm bệnh viện sau khi bị một “vết thương 1 triệu đô la”—một viên đạn bắn trúng mông ở chiến trường VN. (“1 triệu đô la” vì được rời chiến trường về nằm bệnh viện mà thực ra chẳng hề hấn gì cả). Trong bệnh viện Forrest học đánh bóng bàn, và người bạn trong bệnh viện dạy Forrest: “Keep your eyes on the ball” (dán mắt vào trái bóng). Và Forrest Gump cứ vậy mà làm, lúc nào cặp mắt cũng dán vào bóng, nhờ đó mà thành vô địch, được gửi sang Trung Quốc đấu bóng bàn ngoại giao Trung Mỹ.

Đó là tập trung. Tập trung cái nhìn, tập trung tư tưởng, tập trung năng lực vào chỉ một điểm, và không có gì làm mình bị chia trí đi nơi khác.

Trong phim có rất nhiều ví dụ khác về tập trung. Như khi Forrest Gump chơi bóng bầu dục, chụp được bóng, nghe đồng đội hét “Run, Forrest, Run!” là anh ta cắm đầu cắm cổ chạy, không nghĩ đến gì khác.

Lúc bị phục kích trong chiến trường Việt Nam, nhớ cô bạn Jenny đã dặn “Nếu có chuyện gì thì chạy nhé, Forrest”, thế là Forrest cắm đầu cắm cổ chạy một mạch ra khỏi vùng đang bị pháo kích.

Hay lúc nỗi hứng chạy ngày đêm từ đầu này đến đầu kia nước Mỹ, dẫn nhiều người chạy theo.

Đó đều là các biểu tượng về kỹ năng tập trung của người Mỹ, một trong những kỹ năng rất quan trọng mà người ta đánh giá rất cao khi tuyển nhân viên.

Kỹ năng tập trung đòi hỏi trong mọi loại việc. Như:

Viết một bài thì tập trung chỉ vào một điểm—dù có nói dài nói ngắn, nói tới nói lui, thì cũng chỉ là “dán” vào điểm đó.

Hợp đồng nói ngày 31 tháng 8 giao hàng, là mọi chuyên viên và kỹ sư dán con mắt vào ngày 31 tháng 8, không nghĩ đến chuyện khác.

Công ty đối thủ đã quảng cáo là ngày 1 tháng 9 sẽ ra sản phẩm mới, tổng giám đốc của mình quyết định là công ty mình sẽ tạo sản phẩm tương tự để cạnh tranh và sẽ ra mắt trước đó 2 tuần, ngày 15 tháng 8, thì cả dàn sản xuất của công ty dán con mắt vào ngày 15 tháng 8, không phàn nàn thắc mắc gì cả.

Đi đấu thì tập trung vào chỉ một chữ–“chiến thắng”.

Người Việt chưa quen với văn hóa Mỹ thường rất bực mình vì “Sao chúng hắn narrow minded kinh khủng vậy? 31 tháng 8. Nhỡ gặp trở ngại thì sao? Nhỡ làm không kịp thì sao? Nhỡ nguyên liệu đến tay mình không kịp thì sao?” Người Mỹ hầu như không nói đến nhỡ này nhỡ kia lúc đầu, cũng nói sơ qua một chút để có khái niệm những vấn đề có thể xảy ra và những biện pháp có thể, nhưng rất ít khi tốn thời giờ bàn sâu các “nhỡ”. Khi nào đụng chuyện đến đâu, ta sẽ lo chỉnh sửa đến đó, chuyện chưa đến thì khoan lo. “31 tháng 8” là mục tiêu, tất cả chúng ta phải tập trung vào.

Tập trung như thế không chỉ là tập trung tư tưởng, kế hoạch, năng lực, lịch làm việc, mà còn là tập trung toàn ‎ý chí mình vào đó. Không để các lo âu, thắc mắc, mệt mỏi cản mình không chạy nước rút ngay lập tức.

Nếu bạn có thể huấn luyện để cả team của bạn trong cơ quan có được tập trung như thế, đó sẽ là team vô địch.

Chúc các bạn một ngày tập trung.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

12 Responses

  1. Hai ba hôm nay “quyết định tập trung”, em khám phá ra rằng tập trung là một kỷ luật – chắc là bước… sơ đẳng.:)

    Em có một câu hỏi: việc tập trung như anh nói có thể (hay có nên) là trường kỳ, tức là thành một tác phong, thói quen hay chỉ là khi cần thiết và sau đó sẽ là những khoảng nghỉ, tức sau khi căng thì sẽ slow down lại, rồi đến khi nào cần căng mới lại căng?

    • Hi QL,

      Tập trung là một thói quen ở với ta 24 giờ một ngày. Thiền chính là tập trung, không cho tư tưởng chạy tán loạn. Ngay cả thưởng thức hoa cỏ, các thiền sư tập trung vào thưởng thức hoa cỏ, không nghĩ ngợi lung tung.

      Còn căng hay không là do mình có áp lực thời gian nhiều hay ít, nhanh hay chậm, chứ không phải do tập trung. Nếu đặt dealine quá ngắn, vì nhu cầu cạnh tranh kinh tế như ở các công ty Mỹ, thì đương nhiên là căng. Căng như thế hoài không tốt. nếu đã căng thì sau đó phải có nghỉ và slow down, nếu không thì sẽ bệnh trong trường kỳ.

  2. Dear anh Hoành,

    Cảm ơn anh vì bài viết này rất nhiều. Đọc bài này em cảm tưởng như được viết cho mình vậy. Số là, văn phòng của em sắp tổ chức một lễ hội văn hóa Ấn Độ khá lớn ở Hà Nội. Trong khoảng 3 tuần nay em phải chạy đi chạy lại liên lạc, lo tìm địa điểm tổ chức.

    Các sếp ấn định là ngày 29/10 phải tổ chức. Không chuyển ngày khác.

    Vấn đề là không hiểu ngày đó đẹp hay như nào đó, tụi em chạy lo mấy nơi đều bị trùng ngày với đơn vị khác. Đến giờ vẫn chưa kiếm được nơi để tổ chức.

    Trong khoảng 1 tuần đầu tiên, em bị mấy nơi liền từ chối. Em bị đúng như anh nói ở trên: “Người Việt chưa quen với văn hóa Mỹ thường rất bực mình vì “Sao chúng hắn narrow minded kinh khủng vậy? 31 tháng 8. Nhỡ gặp trở ngại thì sao? Nhỡ làm không kịp thì sao? Nhỡ nguyên liệu đến tay mình không kịp thì sao?”

    Mà sếp em là người Ấn Độ nhé, ở Việt Nam 20 năm có lẻ rồi, tức là cũng thấm văn hóa Việt lắm rồi. Đúng là hơn 1 lần em hỏi sếp, sếp ơi có chuyển ngày được không? Chuyển 1 ngày thôi mọi việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều…Nhưng câu trả lời vẫn là…29/10

    Vậy là, sau khoảng 2-3 lần sếp nhắc đi nhắc lại không chuyển ngày, em mới thôi không nghĩ tới việc đó nữa. Trong 2 tuần tiếp theo em chỉ lo tìm địa điểm, thuyết phục các đối tác. Nhưng thời gian vẫn qua đi, mà việc đầu tiên, cơ bản nhất là địa điểm, vẫn chưa hoàn thành.

    Anyways, qua việc trên em thực sự nhận thấy việc tập trung vào 1 mục tiêu là điều cần học hỏi từ các bạn tây. Khi đó mình sẽ tập trung được mọi sức mạnh, tâm trí để nghĩ ra cách làm. Tự nhiên tâm trí sẽ nảy ra nhiều ý tưởng để đạt được mục tiêu.

    Còn lúc nào cũng sẵn sàng có một đường rút lui, thì thường lời nói mình không có trọng lượng lắm, và sẽ không làm được việc gì hẳn hoi cả.

    Tuy vậy em vẫn còn băn khoăn liệu việc tập trung như thế (như sếp em) có cứng nhắc không? Việc tập trung khác với cố chấp – dính mắc ở chỗ nào? Khi nào thì nên thay đổi kế hoạch?

    Cảm ơn anh Hoành và anh chị em vườn chuối rất nhiều,
    Thân
    e. Nhung

    • Hi Nhung,

      Anh không thể trả lời câu khi nào thì nên thay đổi kế hoạch được. Mỗi trường hợp mỗi khác, không trả lời chung chung được.

      Còn deadline thì thường là chuyện sống chết trong thương mãi. Các công ty mà miss dealine là có thể mất cả một khách hàng lớn có thể nuôi sống công ty cả chục năm. Nến không đùa được. Mọi công ty sống lâu đều nhờ giao hàng trước deadline.

      Còn chuyện lễ hội Ấn Độ này, có thể là vì ngày 29/10 là ngày quan trọng. Cũng có thể là các sếp muốn tập cho mọi người thói quen giữ deadline.

      Nhưng đề nghị đổi deadline là đề nghị tồi nhất mà một nhân viên có thể đề nghị đói với cấp trên. ĐỪNG BAO GIỜ đề nghị đổi deadline. Mỗi lần em làm như thế em sẽ bị mất một số điểm với boss. Nếu em gặp khó khăn thì cứ kể ra những khó khăn. Rồi nếu boss muốn đổi deadline thì boss sẽ hỏi ý kiến em. Em mà đề nghị đổi deadline, boss lại càng chắc vào deadline sau khi đã âm thầm trừ điểm em trong đầu.

      ANh nghĩ là em lo tìm chỗ đi, đừng lo deadline.

  3. Deaer anh Hoành,
    Dạ, anh dặn rất chính xác ạ, hic. Sau 2-3 lần bị sếp nhắc nhở không đổi deadline, em lờ mờ nhận ra sai lầm của mình. Sau đó em không còn nghĩ tới việc đề nghị đổi nữa, mà tập trung lo tìm chỗ.

    Việc đổi hay không là của sếp, mình chỉ lo làm hết cách có thể, và thông báo mọi diễn biến cho sếp liệu.

    Hi vọng cố gắng mấy tuần nay của em đủ bù lại cho số điểm đã mất hồi đâu🙂

    Em cảm ơn anh nhiều.

  4. Quả thật sự tập trung rất quan trọng, khiến chúng ta có thể sử dụng hết khả năng của mình vào một việc nào đó và dễ thành công hơn, mình cũng từng đọc 1 bài cách đây khá lâu nói về sự “chuyên chú” trên 1 blog dịch và edit các bài văn của TQ, thấy cũng rất hay, vài phần đề cập cũng cùng ý với bài này🙂

  5. Sinh viên như chúng em lúc tập trung nhất là lúc gần thi , còn bình thường thì đi làm thêm ko à🙂 . Nhưng em nghĩ đôi lúc đến lúc người ta không càn 1 sự lựa chọn nào khác thì lúc đó người ta thường rất tập trung🙂

  6. Anh Hoành ơi,

    Em rất đánh giá cao sự cần thiết của việc tập trung, và cũng ráng tập nó dù rất…khó mà làm được cho tốt, phải tập trong một thời gian rất dài. Em muốn hỏi anh kinh nghiệm về việc ”tập trung trong một thời gian ngắn” sao cho hiệu quả.

    Ý em là, trong một số tình huống, ví dụ làm bài test trắc nghiệm, thuộc loại khó, và tâm lý của mình thường run vì áp lực thời gian nữa, mình thường tập trung hết mức có thể vào từng câu trả lời mình làm để cho chắc, nhưng chính những lúc đó, sự ”tập trung thái quá” nó làm thời gian trôi qua nhanh mà mình không để ý, thế là làm xong được một câu trắc nghiệm thì bị lố qua thời gian của những câu khác quá nhiều, nhưng khổ nỗi nếu không tập trung nhiều cho câu đó thì một là làm không được, hai là chọn đại, chọn thí kết quả sai..

    Em là Chúa bị thấp điểm khi đi học vì cái tật này, nhiều lúc bước ra phòng thi chỉ muốn òa khóc vì trách mình, nhưng nhớ lại cái cảm giác thì em biết là vì mình tập trung suy nghĩ nhiều quá cho câu đó nên không hay là thời gian trôi mất đi thôi.. Em biết một trong những câu trả lời cho câu hỏi của em là ”Phải biết cân đối thời gian chứ”, nhưng điều đó thật sự khó làm trong khi mình đang bị áp lực lớn vì thời gian @.@

    • Hi Ngọc Vũ,

      Trả lời trắc nghiệm là một kỹ năng. Tập sẽ quen. Một câu mình chỉ cho nó bao nhiêu giây đó. Không tìm ra câu trả lời thì gạch bừa (nếu sai không bị phạt), hoặc bỏ luôn (nếu gạch sai bị phạt). Chỉ là kỹ luật dùng thời gian thôi.

      Kỹ luật dùng thời gian dưới áp lực là một kỹ năng đó. Trường luật ở Mỹ quan tâm đến kỹ năng này. Vì luật sư ra tòa bị áp lực trước tòa, không thể đứng đó suy nghĩ, vẫn phải trả lời tức thì.

  7. Với lại câu hỏi trắc nghiệm thì nên tính sự tập trung cho toàn bài hơn là quá tập trung vào vài câu hỏi thôi, nếu ko dễ quên mất thời gian và bố trí thời lượng cho việc trả lời những câu còn lại và dễ rớt lắm🙂

  8. Em cảm ơn 2 anh,

    Câu trả lời cuối cùng em rút ra được là: ”Thì cứ học bài cho kĩ và cho đủ đi thì gặp câu trắc nghiệm là biết đánh thôi”😀 Em sẽ tập thói quen quản lí thời gian hiệu quả ^^

  9. Em cũng là một sv mới ra trường….vì không tập trung vào mục tiêu của mình nên đến khi ra trường e vẫn chưa có bằng anh văn, và khả năng anh văn của em cũng kém. Tuy có việc làm nhưng với mức lương không mong muốn nên cảm thấy bất an, mất phương hướng. Qua 2 3 tháng có quyết tâm học anh văn nhưng vẫn chưa làm được gì cả. Làm cái này em lại suy nghĩ đến vấn đề khác.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: